Cuộc sống đâu cần phải ganh đua cao thấp.

Sống không quan tâm điều hơn lẽ thiệt, ngắm trước sân hoa nở hoa tàn, tùy ý ra đi hay ở lại, nhìn khung trời mây tụ mây tan”. Đây đúng là cảnh giới của những bậc minh triết phải không?

Người thời xưa cho rằng ai ai cũng có Mệnh, họa phúc cả một đời của con người ta đều đã có số định, phú quý giàu sang là căn cứ theo Đức tích tụ từ kiếp trước của đức phúc do ông bà cụ kị để lại. nhưng Nếu như vì tâm đố kỵ và sự bất mãn mà tranh đấu, làm hại người khác, thì chẳng những không thay đổi được vận mệnh của bản thân, mà ngược lại còn tạo nghiệp tích họa cho bản thân mình mà thôi.

Trong cuốn sách“U song tiểu ký”có ghi lại một câu đối như thế này:“Sủng nhục bất kinh, khán đình tiền hoa khai hoa lạc; khứ lưu vô ý, vọng thiên không vân quyển vân thư”.(được dịch là: Không quan tâm điều hơn lẽ thiệt, ngắm trước sân hoa nở hoa tàn; tùy ý ra đi hay ở lại, nhìn khung trời mây tụ mây tan)…

 

Một đôi câu đối tuy chỉ có vài chữ, nhưng lại khắc sâu được nhân sinh quan và thái độ đối với vạn sự của tác giả, được thì không hoan hỉ, mất cũng không ưu phiền, vinh sủng hay chịu nhục cũng không kinh động, ra đi hay ở lại cũng không bận tâm, cần chi phải tranh tranh đấu đấu để hãm hại lẫn nhau. Như vậy mới có thể giữ tâm cảnh ôn hòa, thanh bạch vốn có của tự nhiên.

 

Người minh triết thì tấm lòng luôn rộng mở nên phúc phận của họ cũng sẽ nhiều hơn.

Giữa người với người,nếu như có thể hiểu nhau nhiều hơn một chút thì hiểu lầm sẽ chẳng còn nữa.

Giữa tâm với tâm, nếu như có thể bao dung nhiều hơn một chút thì tranh đấu sẽ ít đi.

Đừng chỉ dùng ánh mắt của mình để đi nhìn nhận người khác, bình luận người khác hay phán đoán một sự việc đúng sai.

Chúng ta đừng quá truy cầu người khác phải có cùng quan điểm giống mình và cũng đừng bắt buộc người khác phải hoàn toàn hiểu mình.

Mỗi người đều có riêng một tính cách và một quan điểm của bản thân mình. Bởi vì con người thường luôn đề cao bản thân, xem trọng bản thân nên mới suy tính thiệt hơn, mới lo cái được, cái mất và cần người khác lý giải mình. Kỳ thực, xem nhẹ mình một chút, đề cao người khác một chút thì tâm mới vui vẻ, khoái hoạt.

Người mà có tư tâm càng nhiều thì khoái hoạt còn được bao nhiêu?

Người nhường nhịn không phải là người thua cuộc, cũng không phải là người nhu nhược hèn yếu mà là người hiểu được tôn trọng, biết tiến biết lui, “lùi một bước biển rộng trời cao”. Đó là một loại nhân cách, một loại trí tuệ cao và là một loại hàm dưỡng!

Người biết nhượng bộ là người đáng quý! Họ biết buông bỏ ý kiến, quan điểm, lợi ích cá nhân của mình đúng lúc mà mở đường cho người khác. Buông bỏ được không phải thua mà là thắng được lòng người!

Khi bạn sống nhiều một chút bình thản, nhiều một chút ấm áp thì cuộc sống mới có nhiều ánh nắng mặt trời chiếu rọi!

Theo đại kỷ nguyên